Chiếc đồng hồ


Trước khi tôi ra khỏi nhà, mẹ tôi có dặn mua cho bà mấy vỉ thuốc. Tôi ghé vào một hiệu thuốc. Vì có nhiều người mua nên tôi đành đứng đợi phía sau. Trước mặt tôi là một cụ già, rõ ràng cụ không đủ tiền mua hết đơn thuốc nên dược sĩ đã chừa lại một lọ thuốc gì đó. Bỗng nhiên một cậu bé vừa mua xong thuốc quay lại và hỏi:

– Cô ơi, lọ thuốc kia bao nhiêu tiền ạ?

Dược sĩ ngạc nhiên:

– Cũng không đắt lắm đâu, mười hai ngàn đồng.

Cậu bé lột chiếc đồng hồ trên tay mình đưa cho dược sĩ rồi nói tiếp:

– Cháu sẽ để lại chiếc đồng hồ này cho cô, còn lọ thuốc cô hãy bán cho cụ.

Mọi ánh mắt ngỡ ngàng đều đổ dồn vào cậu bé có đôi mắt xám và khuôn mặt gầy gò. Tôi hết sức ngạc nhiên vì tôi nhận ra đó là chiếc đồng hồ mà tôi đã tặng cho trại trẻ mồ côi trong một chương trình từ thiện của thành phố vào năm trước. Chiếc đồng hồ tôi có khắc hình hai trái tim ở trên quai, không ngờ tôi gặp lại nó trong hoàn cảnh này. Đến lượt tôi vào mua, sau khi trả xong tiền thuốc, tôi chuộc thêm chiếc đồng hồ. Tôi cố đuổi kịp cậu bé đang đi ở phía bên kia vỉa hè. Tôi tiến lại gần vỗ tay lên vai cậu ta:

– Trả lại cho em chiếc đồng hồ, nó quan trọng với em lắm phải không?

– Dạ, vì em ngoan nên năm ngoái được thưởng ạ, nhưng sao anh…

– Không có gì, nó quý thế sao em để nó lại…

– Vì em hiểu cảm giác được giúp đỡ nên em muốn giúp đỡ người khác.

Cậu bé cảm ơn tôi rồi bước đi tiếp. Trong ánh nắng chiều tôi thấy cậu bé vừa đi vừa nâng niu chiếc đồng hồ trên tay.

PHAN NGỌC QUYÊN (BC K32 ĐHKH Huế)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s