Kinh nghiệm khi con vào lớp 1.


Trao đổi của người mẹ có con sinh cùng ngày với con anh Mão

Gửi anh Mão, Tôi là một người mẹ, có con sinh cùng ngày với con anh, ngày Rằm Tháng Tám.

Chính vì vậy, tôi xin trao đổi với anh một chút tâm sự về việc muốn con học tốt có phải bắt buộc đi học thêm và việc xóa mặc cảm, tự ti của các con qua cách dạy chị lớn của cháu.

Ngày chị cháu chuẩn bị vào lớp 1, bạn bè và đồng nghiệp ai cũng gọi điện hỏi “có cho con đi học trước không, học ở đâu”. Và không ai tin khi tôi trả lời “để tuổi thơ của con kéo dài bạn ơi!” Hàng ngày, tôi không hỏi cháu được bao nhiêu điểm, mà hỏi ở lớp hôm nay có gì vui, có điểm gì không…Khi con tôi tự ti vì mình không được điểm cao, không giơ tay trả lời như các bạn khác, tôi dạy cho con rằng: các bạn khác học trước, biết rồi nên giơ tay. Con cố gắng học để theo kịp các bạn. Chắc chắn, một thời gian nữa, con sẽ giơ tay nhiều nhất lớp.

Tuyệt nhiên, tôi không nhắc đến điểm số. Tôi cũng không dạy cháu hàng ngày mà để cháu tự học. Chỉ khi cháu có vướng mắc, cháu mới hỏi tôi. Cứ như vậy, chỉ sau một tháng, con tôi đã đọc nhanh, to, rõ ràng…nhất lớp. Mặc dù tôi không kỳ vọng và đặt áp lực cho con phải có vị trí nào trong lớp. Sức của con đến đâu, hãy để con bơi đến đó. Còn nhớ, một lần, khi cháu bị điểm 0 kiểm tra toán năm lớp 2, bà và bố cháu gọi điện cho tôi, yêu cầu phải thế này, phải thế kia…Trong khi mọi người la mắng, tôi rủ cháu nói chuyện riêng. Cháu rất mặc cảm.

Tôi hỏi xem vì sao cháu được 0, những chỗ sai cháu có biết cách sửa đúng hay không…Kết thúc cuộc nói chuyện, tôi có nói: Đây là lần đầu tiên con được 0, mẹ không đánh con hay buồn. Mẹ sẽ buồn nếu lần tới con lặp lại những lỗi tương tự…Cháu khóc và nói rất thương mẹ, sẽ cố gắng không như vậy nữa. Quan điểm của tôi: các thầy cô giáo truyền thụ kiến thức, bố mẹ cần gần gũi, định hướng và tạo thói quen cho con. Con gái tôi quen với việc về nhà và nói: mẹ à, con được 6 toán, nhưng con biết vì sao mẹ ạ

Tôi sẽ tiếp tục hỏi cháu và sửa những chỗ cháu chưa đúng. Tôi chỉ học bài với con trong những tình huống như vậy. Lúc đầu, bố cháu chưa quen, vẫn ầm ĩ với cháu khi cháu bị điểm kém. Thật lòng, lại phải “làm công tác tư tưởng” cho anh xã đấy anh Mão ạ. Với tư tưởng học tập thoải mái như vậy, con gái tôi luôn trong top 5 của lớp, cháu là học sinh duy nhất trong lớp không đi học thêm đến hết kỳ 1 lớp 5. Đến kỳ 2 lớp 5, một lần nữa, tôi đối mặt với sự tự ti mặc cảm của cháu khi cháu không làm được bài hoặc giải bài không nhanh và sắc như một số bạn khác. Ngay lập tức, tôi làm công tác tư tưởng cho cháu: các bạn hơn con mặt này, con hơn các bạn mặt kia…(thật khách quan và có dẫn chứng, ai cũng có điểm mạnh anh ạ). Đồng thời, tôi cho cháu đi học thêm 1 buổi Toán, Văn và 1 buổi Ngoại Ngữ/tuần.

Kết quả là cháu đã đỗ vào lớp 6 một trường trung học cơ sở nổi tiếng của Hà Nội. Như vậy, tôi nhận thấy, không phải các cháu nào học giỏi cũng cần phải đi học chữ trước hoặc đi học thêm từ rất sớm. Sự gần gũi của bố mẹ, cách định hướng của gia đình…đóng vai trò quan trọng trong việc xóa bỏ tự ti, tạo thói quen tự giác học tập, tự tin vào vào bản thân mình của các cháu.

Theo tôi, các thầy cô truyền thụ cho con kiến thức, gia đình tạo cho con thói quen. Việc này rất quan trọng trong các năm đầu đời của các con.

Cháu thứ 2 của tôi, cháu bằng tuổi con anh, tôi cũng sẽ không cho đi học thêm như chị cháu. Mỗi con một tính một nết, việc dạy con của tôi chắc chắn chỉ mang tính tham khảo, không thể áp dụng 100% vào con của anh.

Tuy nhiên, các con đều ưa nói ngọt và việc gần gũi con sẽ giúp anh có cách giải thích con dễ tiếp thu nhất. Sự hài hước, sự động viên…đóng vai trò quan trọng trong việc tiếp xúc với con trẻ. Khi có bất kỳ chuyện gì xảy ra với con mình, tôi thiết nghĩ, mình cần đặt quyền lợi con trẻ lên hàng đầu. Quan trọng hơn việc tại sao hỏi các nhà quản lý ngành Giáo dục các cấp: Ai đã tạo nên cho cháu sự sợ hãi, tự ti, mặc cảm đó, anh hãy gần gũi cháu, dạy cháu rằng “người lớn phải đi làm, trẻ con phải đi học”, tìm cách xóa đi nỗi sợ đến trường …trong phạm vi chủ động của mình.

Xin mạo muội nói rằng, câu nói “ngu” ấy có thể xuất phát từ cô giáo, nhưng cũng có thể xuất phát từ những quan tâm của mọi người trong gia đình về vấn đề điểm số, về thứ hạng của con hoặc con tự xem phim, học mọi người và phát ngôn như vậy. Cứ cho rằng, cô giáo nói con anh là ngu, một mặt, anh có thể góp ý nhẹ nhàng với cô giáo (có thể xin gặp cô ngoài giờ, hỏi thăm tình hình học tập của con, nhấn mạnh con rất nhạy cảm bởi các lời nhận xét của mọi người, lấy ví dụ rằng tuần trước các bạn bảo con là ngu, con sợ mất ngủ, không dám đi học…- chiêu Rung cây…). Rất khách quan, tôi phải nói rằng, với 50-60 học sinh một lớp, các cô có thể lỡ nói: ngu quá, nói mãi không được…

Ai đã từng dạy con ở nhà, cho dù dạy 1 mình con đẻ của mình thôi, cũng sẽ đôi lần bực mình thốt lên như vậy! Việc góp ý với cô giáo mang tính thụ động, cô có thể thay đổi hoặc không. Cách chủ động là tạo thói quen “không bị áp lực với điểm số” cho cháu và các thành viên trong gia đình. Một ý kiến nhỏ: hãy làm việc nói “ngu”, việc kém hơn các bạn trở thành một câu chuyện vui, làm nhẹ lòng con trẻ…Nếu mình nghiêm trọng cách giáo dục của cô giáo, hay quá quan trọng vấn đề điểm số, vô hình dung, làm con thấy nặng nề và tự ti thêm. Con nào cũng có mặt tốt, hãy nhấn mạnh những mặt tốt ấy của con anh ạ. Ngoài ra, việc giúp đỡ con học tập cũng là một biện pháp chủ động.

Với điểm 7 của con anh, không thể đánh giá con học hơn, bằng hay kém so với các bạn trong lớp. Đặc biệt chỉ là một bài kiểm tra thử khi các con vừa đi học một tuần. Anh hãy thường xuyên trao đổi với cô giáo về tình hình học tập của con, nếu thấy con học yếu hơn các bạn nên cùng cô giáo có biện pháp phối hợp. Cũng có thể con mình xem phim, học người khác…và tự cho là như vậy. Có thể do lười, cháu không muốn đi học…Mẫu giáo và Tiểu học hoàn toàn khác nhau, các con có thể chưa bắt nhịp kịp. Đôi lúc về nhà, cháu nhà tôi cũng bảo: các bạn bảo con ngu quá, điểm kém hơn và giơ tay ít hơn các bạn, con không muốn đi học! Tìm hiểu thêm mới biết nàng buồn ngủ, không muốn dậy! Hãy động viên con, gần gũi con, chia sẻ mọi điều với con, chắc chắn anh sẽ tìm ra cách giúp con hiệu quả và thích hợp nhất với con mình!

Thân,
Mai Trang

One thought on “Kinh nghiệm khi con vào lớp 1.

  1. Con trai tôi sinh ngày Rằm tháng Tám (28/9/2004), mặt mũi khôi ngô, thần kinh ổn định, sức khỏe kênh A, nhanh nhẹn, nhạy cảm, năm nay cháu vào lớp 1 vừa đủ 6 tuổi.

    Tôi vốn tư duy theo đúng luật không cho các con học chữ trước khi vào lớp 1, và thực tế anh trai của cháu tôi cũng không cho học trước nhưng cháu vẫn học sinh giỏi 5 năm liền. Vậy mà khi con trai tôi vào lớp 1 năm nay, vừa mới khai giảng cách đây một tuần vợ tôi suốt ngày lo âu vì con tôi không thể viết chính tả theo cô đọc, rồi sợ con lưu ban, sợ con không theo kịp chương trình.

    Khi tôi hướng dẫn cháu làm bài kiểm tra thử cô cho về nhà gồm có viết chữ cái, ghép chữ, làm toán lớn hơn, nhỏ hơn kết quả cô cho 7 điểm. Vậy mà vợ tôi sợ, còn con trai tôi (cháu được 7 điểm đó) rất khiếp sợ khi nói đến chữ Học – Đi học vì bị nói là cháu học ngu quá.

    Tôi xin hỏi các nhà quản lý ngành Giáo dục các cấp: Với một cháu bé đến 28/9/2010 này mới đủ 6 tuổi nay vào lớp một được một tuần, biết đọc, biết viết chữ cái, ghép chữ, kiểm tra thử cô cho 7 điểm thì cháu có đáng tự phải nhận là con ngu quá rồi sợ đến lớp, đến trường, tự ti, mặc cảm như vậy không?

    Ai đã tạo nên cho cháu sự sợ hãi, tự ti, mặc cảm đó? Con trai tôi không học trường chuyên, lớp chọn, chỉ là lớp thường của trường thường tại một phường ở thành phố Vũng Tàu, vậy mà cháu phải chịu áp lực đến thế đó.

    Tôi cũng đang sợ, sợ rằng con tôi vì quá tự ti, mặc cảm mình học dốt cháu sẽ không học được nữa, bởi giờ đến lớp cô đọc chính tả cháu không viết nữa vì không viết kịp.

    Tôi muốn mọi người góp ý, nên làm sao, nên hướng dẫn, chỉ dạy cháu như thế nào để cháu học tốt và xóa đi sự tự ti, sợ hãi với việc học chữ của cháu, tôi rất mong các ý kiến chỉ dạy của các thầy cô, nhất là các thầy cô dạy lớp 1, cấp một.

    Tôi xin cảm ơn trước mọi ý kiến góp ý

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s